Huming – Tong Li


归航 / Quy hàng / guī háng / Homing / Quay về

_ 童丽 / Đồng Lệ / Tong Li _

Nhạc : Cố Gia Huy
Lời : Giang Vũ
Album: Cười chuyện nhân duyên ( 啼笑姻缘 )

 

 

 

 

Mp3

Tiếp tục đọc

Advertisements

Đường Tống Nguyên Minh Thanh


唐宋元明清/ Đường Tống Nguyên Minh Thanh

后弦Hoho

Lyrics:

三百首偶尔路人念

Sān bǎi shǒu ǒu ěr lù rén niàn
Tam bách thủ ngẫu nhĩ lộ nhân niệm

谁把地上霜劝归我床前

Shuí bǎ dì shàng shuāng quàn guī wǒ chuáng qián
Thùy bả địa thượng sương khuyến quy ngã sàng tiền

寒窗苦读瘦了谁的脸

Hán chuāng kǔ dú shòu le shuí de liǎn
Hàn song khổ độc sấu liễu thùy đích kiểm

兰亭有摘落在你案前

Lán tíng yǒu zhāi luò zài nǐ àn qián
Lan đình hữu trích lạc tại nâm án tiền

一卷空白 心照的人不宣

Yī juǎn kòng bái xīn zhào de rén bù xuān
Nhất quyển khống bạch tâm chiếu đích nhân bất tuyên

砚剩泪思念

Yàn shèng lèi sī niàn
Nghiễn thặng lệ tư niệm

二十四桥终别明月浅

Èr shí sì qiáo zhōng bié míng yuè qiǎn
Nhị thập tứ kiều chung biệt minh nguyệt thiển

藏头的诗不忍吐再见

Cáng tóu de shī bù rěn tǔ zài jiàn
Tàng đầu đích thi bất nhẫn thổ tái kiến

抖下枕边灰

Dǒu xià zhěn biān huī
Đẩu hạ chẩm biên hôi

尾音还留回荡耳边

Wěi yīn hái liú huí dàng ěr biān
Vĩ âm hoàn lưu hồi đãng nhĩ biên

朦胧的月与你翻起

Méng lóng de yuè yǔ nǐ fān qǐ
Mông lông đích nguyệt dữ nâm phiên khởi

唐宋元明清的夜

Táng sòng yuán míng qīng de yè
Đường tống nguyên minh thanh đích dạ

瞒着谁滴的几册伤

Mán zhe shuí dī de jǐ cè shāng
Man trước thùy tích đích kỷ sách thương

我们轻轻唱

Wǒ men qīng qīng chàng
Ngã môn khinh khinh xướng

我颂七言你数六弦

Wǒ sòng qī yán nǐ shù liù xián
Ngã tụng thất ngôn nâm số lục huyền

唐宋元明情已别

Táng sòng yuán míng qíng yǐ bié
Đường tống nguyên minh tình dĩ biệt

回首灯火不见阑珊

Huí shǒu dēng huǒ bù jiàn lán shān
Hồi thủ đăng hỏa bất kiến lan san

只有寂寞在嘹亮

Zhǐ yǒu jì mò zài liáo liàng
Chỉ hữu tịch mịch tại liệu lượng

棠叶心事重

Táng yè xīn shi zhòng
Đường diệp tâm sự trọng

送行诗无用

Sòng xíng shī wú yòng
Tống hành thi vô dụng

远去故人容

Yuǎn qù gù rén róng
Viễn khứ cố nhân dung

明夜雨不懂

Míng yè yǔ bù dǒng
Minh dạ vũ bất đổng

轻逝花落空

Qīng shì huā luò kōng
Khinh thệ hoa lạc không

已隔几朝梦

Yǐ gé jǐ cháo mèng
Dĩ cách kỷ triều mộng

别泪掩妆浓

Bié lèi yǎn zhuāng nóng
Biệt lệ yểm trang nùng

去年剪春风

Qù nián jiǎn chūn fēng
Khứ niên tiễn xuân phong

文章孤独借纸续断篇

Wén zhāng gū dú jiè zhǐ xù duàn piān
Văn chương cô độc tá chỉ tục đoạn thiên

残梦重温拓不回从前

Cán mèng chóng wēn tuò bù huí cóng qián
Tàn mộng trùng ôn thác bất hồi tùng tiền

一曲告别

Yī qǔ gào bié
Nhất khúc cáo biệt

丝竹废很多年

Sī zhú fèi hěn duō nián
Ti trúc phế ngận đa niên

灰尘四五钱

Huī chén sì wǔ qián
Hôi trần tứ ngũ tiễn

笔锋眷恋我填 《 西江月》

Bǐ fēng juàn liàn wǒ tián 《xī jiāng yuè》
Bút phong quyến luyến ngã điền 《tây giang nguyệt》

琴心流连你叹 《 春去也》

Qín xīn liú lián nǐ tàn 《chūn qù yě》
Cầm tâm lưu liên nâm thán 《xuân khứ dã》

惊醒诗中美

Jīng xǐng shī Zhōng Měi
Kinh tỉnh thi Trung Mỹ

韵脚不倦哪怕遥远

Yùn jiǎo bù juàn nǎ pà yáo yuǎn
Vận cước bất quyện na phạ dao viễn

朦胧的月与你翻起

Méng lóng de yuè yǔ nǐ fān qǐ
Mông lông đích nguyệt dữ nâm phiên khởi

唐宋元明清的夜

Táng sòng yuán míng qīng de yè
Đường tống nguyên minh thanh đích dạ

瞒着谁滴的几册伤

Mán zhe shuí dī de jǐ cè shāng
Man trước thùy tích đích kỷ sách thương

我们轻轻唱

Wǒ men qīng qīng chàng
Ngã môn khinh khinh xướng

我颂七言你数六弦

Wǒ sòng qī yán nǐ shù liù xián
Ngã tụng thất ngôn nâm số lục huyền

唐宋元明情已别

Táng sòng yuán míng qíng yǐ bié
Đường tống nguyên minh tình dĩ biệt

回首灯火不见阑珊

Huí shǒu dēng huǒ bù jiàn lán shān
Hồi thủ đăng hỏa bất kiến lan san

只有寂寞在嘹亮

Zhǐ yǒu jì mò zài liáo liàng
Chỉ hữu tịch mịch tại liệu lượng

千年的茉莉花

Qiān nián de mò li huā
Thiên niên đích mạt lị hoa

凋谢后 只丢下这淡雅

Diāo xiè hòu zhǐ diū xià zhè dàn yǎ
Điêu tạ hậu chỉ đâu hạ giá đạm nhã

朦胧的月与你翻起

Méng lóng de yuè yǔ nǐ fān qǐ
Mông lông đích nguyệt dữ nâm phiên khởi

唐宋元明清的夜

Táng sòng yuán míng qīng de yè
Đường tống nguyên minh thanh đích dạ

瞒着谁滴的几册伤

Mán zhe shuí dī de jǐ cè shāng
Man trước thùy tích đích kỷ sách thương

我们轻轻唱

Wǒ men qīng qīng chàng
Ngã môn khinh khinh xướng

我颂七言你数六弦

Wǒ sòng qī yán nǐ shù liù xián
Ngã tụng thất ngôn nâm số lục huyền

唐宋元明情已别

Táng sòng yuán míng qíng yǐ bié
Đường tống nguyên minh tình dĩ biệt

回首灯火不见阑珊

Huí shǒu dēng huǒ bù jiàn lán shān
Hồi thủ đăng hỏa bất kiến lan san

只有寂寞在嘹亮 ( 我 此生 不想再错过)

Zhǐ yǒu jì mò zài liáo liàng (wǒ cǐ shēng bù xiǎng zài cuò guò)
Chỉ hữu tịch mịch tại liệu lượng (ngã thử sinh bất tưởng tái thác quá)

朦胧的月与你翻起

Méng lóng de yuè yǔ nǐ fān qǐ
Mông lông đích nguyệt dữ nâm phiên khởi

唐宋元明清的夜

Táng sòng yuán míng qīng de yè
Đường tống nguyên minh thanh đích dạ

瞒着谁滴的几册伤

Mán zhe shuí dī de jǐ cè shāng
Man trước thùy tích đích kỷ sách thương

我们轻轻唱

Wǒ men qīng qīng chàng
Ngã môn khinh khinh xướng

我颂七言你数六弦

Wǒ sòng qī yán nǐ shù liù xián
Ngã tụng thất ngôn nâm số lục huyền

唐宋元明清终须别

Táng sòng yuán míng qīng zhōng xū bié
Đường tống nguyên minh thanh chung tu biệt

回首灯火不见阑珊

Huí shǒu dēng huǒ bù jiàn lán shān
Hồi thủ đăng hỏa bất kiến lan san

只有寂寞在嘹亮

Zhǐ yǒu jì mò zài liáo liàng
Chỉ hữu tịch mịch tại liệu lượng

寒窗苦读瘦了谁的脸

Hán chuāng kǔ dú shòu le shuí de liǎn
Hàn song khổ độc sấu liễu thùy đích kiểm

兰亭有摘落在你案前

Lán tíng yǒu zhāi luò zài nǐ àn qián
Lan đình hữu trích lạc tại nâm án tiền

一卷空白 心照的人不宣

Yī juǎn kòng bái xīn zhào de rén bù xuān
Nhất quyển khống bạch tâm chiếu đích nhân bất tuyên

砚剩泪思念

Yàn shèng lèi sī niàn
Nghiễn thặng lệ tư niệm

Trans:

Ba trăm chữ đầu người qua đường tình cờ niệm
Ai đem mặt đất phủ sương về trước giường ta

Gian khổ học tập nét mặt hao gầy
Lan đình rơi rụng ở người án tiền
Sách một quyển trống không
Tấm lòng người không biết tới
Nghiên mực chỉ còn lệ tưởng niệm
Hai mươi bốn kiều cuối cùng cũng chỉ phân ly ánh trăng nhạt
Ẩn dấu ý thơ không đành lòng nói lời từ biệt
Run rẩy gối đầu suy nghĩ
Lời nói còn quanh quẩn bên tai
Ánh trăng mông lung cùng người rời khỏi
Đêm Đường Tống Nguyên Minh Thanh
Gạt ai lấy chút sách tàn
Chúng ta khe khẽ hát
Ta tụng thất ngôn ngươi sổ lục huyền
Đường Tống Nguyên Minh tình đã dứt
Quay đầu lại ánh đèn không thấy tàn
Chỉ có vắng lặng bày rõ rang

Đường diệp nặng tâm sự
Tiễn đưa thơ cũng vô dụng
Dung mạo cố nhân đã xa
Đêm mưa không thấy rõ
Hoa nhẹ rơi tan biến vào hư không
Đã cách xa mấy giấc mộng
Lệ phân ly giấu sau lớp điểm trang
Năm trước tiễn xuân phong

Văn chương cô độc mượn giấy thể hiện
Tàn mộng hồi tưởng lại cũng không trở về được như xưa
Nhất khúc từ biệt
Đàn sáo bỏ phế rất nhiều năm
Tro bụi phủ tứ ngũ tiền
Đầu bút quyến luyến ta viết tây giang nguyệt
Cầm tâm lưu luyến ngươi than xuân khứ dã
Bừng tỉnh nhận ra thơ thật đẹp
Vần chân không biết mỏi mệt chẳng sợ xa xôi
Ánh trăng mông lung cùng người rời khỏi

Đêm Đương Tống Nguyên Minh Thanh
Gạt ai lấy chút sách tàn
Chúng ta khe khẽ hát
Ta tụng thất ngôn ngươi sổ lục huyền
Đường Tống Nguyên Minh tình đã dứt
Quay đầu lại ánh đèn không thấy tàn
Chỉ có vắng lặng bày rõ ràng

Sách tựa như mạt lị hoa
Sau khi héo tàn
Chỉ để lại đây thanh nhã

Ánh trang mông lung cùng người rời khỏi
Đêm Đường Tống Nguyên Minh Thanh
Gạt ai lấy chút sách tàn
Chúng ta khe khẽ hát

Ta tụng thất ngôn ngươi sổ lục huyền
Đường Tống Nguyên Minh tình đã dứt
Quay đầu lại ánh đèn không thấy tàn
Chỉ có vắng lặng bày rõ ràng
Ánh trăng mông lung cùng người rời khỏi
Đêm Đường Tống Nguyên Minh Thanh
Gạt ai lấy chút sách tàn
Chúng ta khe khẽ hát
Ta tụng thất ngôn ngươi sổ lục huyền
Đường Tống Nguyên Minh Thanh cuối cùng cũng dứt
Quay đầu lại ánh đèn không thấy tàn
Chỉ có vắng lặng bày rõ ràng