[ Tám giờ rưỡi ] Chương 21 + 22


Edit: Tjhjn & Hồ Như Hoa

Chương 21

 

Cơm nước vừa xong, Tiểu Đình liền la hét muốn đi chọn lễ phục, cứ cuốn lấy mọi người không có cách nào.

Vụ Nùng Nùng cũng phải phá lệ một lần.

Đến lầu ba, một gian phòng chuyên cất giữ lễ phục, vẻn vẹn trong phòng đều là những cây lễ phục lớn. Cơ hồ tất cả phụ nữ đi vào gian phòng này đều bị cuốn hút, Đỗ Nhược cũng không ngoại lệ.

“Con cất chứa đồ cũng thật quá phong phú.” Tuy Đỗ nhược biết Ninh Mặc có cất chứa những bộ trang phục trong phim kinh điển, nhưng lại không nghĩ tới có thể phong phú như vậy.

Nhưng trong đó phần nhiều vẫn là trang phục Hepburn, từ “Roman Holiday” đến “Funny Face”, có vẻ mọi tác phẩm điện ảnh của Hepburn mỗi bộ điện ảnh đều đã từng xem qua.

Tiểu Đình cực kỳ vui mừng chạy vào chọn loạn lên.

Tuy Vụ Nùng Nùng cực kỳ yêu thích phong cách của Hepburn, nhưng lập tức hấp dẫn ánh mắt cô lại là một chiếc váy khác, một chiếc váy mà đối với tuổi của cô hiện giờ thì thật quá non trẻ.

Vụ Nùng Nùng đi đến, dường như rất tôn thờ, nhẹ nhàng, cẩn thận vuốt cái khăn che mặt đồng bộ với chiếc váy: “Chiếc váy màu xanh lá cây này được Vivien Leigh mặc khi đóng vai Scarlett O’Hara tại Twelve Oaks.”

Vụ Nùng thấy có chút kỳ quái, theo như cô nhớ thì Ninh Mặc cực kỳ chán ghét bộ phim “Cuốn theo chiều gió”, những bộ phim điện ảnh khác bản thân anh ta có thể xem bao nhiêu lần cũng được. Nhưng riêng phim đấy dù một lần anh ta cũng không xem, thật không thể tưởng tượng anh ta có thể cất giữ bộ trang phục này.

“Trí nhớ của con cũng tốt thật.” Đỗ Nhược nghe xong cười cười nói: “Nùng Nùng à, không bằng con mặc váy này đi, con vừa gầy, làn da lại trắng, váy lại màu lục sẽ tôn làn da của con lên. Nếu người khác mặc chưa chắc đã tôn được vẻ đẹp, nhưng riêng con, nếu mặc váy này lên khẳng định kinh diễm toàn hội trường.”

Phụ nữ nhìn thấy váy đẹp, luôn nhịn không được muốn mặc trên người, giờ khắc này, Vụ Nùng Nùng cảm thấy vì được mặc chiếc váy này, nhất định cô phải đi tham gia vũ hội Sa Long.

Nhưng chưa kịp thử quần áo, Ninh Mặc đã ở bên ngoài thúc giục còn phải nhanh đến bệnh viện.

Phong Tử La nằm trên giường bệnh, không nghĩ tới Ninh gia sẽ nhiều người đến như vậy.

“Vú Trương đem canh tới cho Tử La.” Ninh Mặc đem canh đưa cho Lô Vực, sau khi anh ta nhận được tin tức liền nhanh chóng trở về.

Vụ Nùng Nùng cũng tới an ủi vài câu, sau đó tránh sang một bên lẳng lặng ngồi. Nhìn Lô vực ôn nhu dè dặt đỡ Phong Tử La ngồi dậy, cả hai vợ chồng sắc mặt đều trắng bệch.

Vụ Nùng Nùng nghĩ, bản thân mình năm đó tại sao không nhìn ra hai người này lại có tướng vợ chồng như vậy. Cô lại bắt đầu xuất thần nhìn Lô Vực mãi cho đến khi Đỗ nhược gọi cô rời đi.

“Có chút muộn, Ninh Mặc, con đưa Nùng Nùng trở về trước đi, vừa rồi mẹ đã gọi điện thoại cho bác Chu tới đón, có lẽ đã đến cổng bệnh viện.” Đỗ Nhược vừa đi vừa nói.

“Buổi tối con còn có việc, chỗ này là nội thành, có nhiều phương tiện đi lại.” Ninh Mặc cũng chưa nhìn đến Vụ Nùng Nùng.

Tiểu Đình ở một bên cười hân hoan.

“Dì, con tự về cũng tốt rồi.” Vụ Nùng Nùng cười vẫy một chiếc taxi.

Vẻ mặt Đỗ Nhược áy náy, còn trừng mắt liếc nhìn Ninh Mặc một cái, nét mặt Ninh Mặc vẫn không chút thay đổi.

Trong xe taxi, Vụ Nùng Nùng trầm tư, hành vi của Ning Mặc không có lấy một chút phong độ của đấng nam tử, cô cũng không thèm để bụng. Khẳng định Ninh Mặc không hề thích cô, nếu không năm đó tại sao có thể huỷ hôn ngay trong lúc đó.

Chỉ là Vụ nùng Nùng có chút do dự, xem ra cứ như vậy mà vượt qua lộ tuyến tình duyên cũng không mấy hiệu quả. Cô có thể nhìn thấy Đỗ Nhược đối với mình có mấy phần yêu thích, nhưng riêng Ninh Mặc thì lại lạnh như băng.

Vụ Nùng Nùng cắn móng tay, nhất định hạ quyết tâm, xem ra không thể nhẫn nại theo kiểu đứa trẻ sợ sói được.

Nhất định phải “dao sắc chặt đứt mớ rối”, không thể cứ để như vậy.

Chủ đề của dạ hội Sa Long, rất nhiều người mới tha thiết đợi chờ rốt cục cũng đến.

Lần này dạ hội được làm rất long trọng và đặc biệt, địa điểm cử hành ở khách sạn năm sao phong cách Victoria, tất cả đều vì coi trọng phong cách cổ điển những năm giữa thế kỷ của khách sạn này.

Nhìn qua thật chói mắt, có cảm giác như đang xuyên qua thời không.

Nhưng điều tuyệt nhất là, Ninh Mặc không biết mang về ở nơi nào một chiếc xe ngựa thời trung cổ, theo phong cách nhất định, một người ăn mặc lễ phục quý ông với găng tay trắng ở phía trước đánh xe ngựa.

Vụ Nùng Nùng ngồi ở trên xe đã bị ánh mắt từ tứ phương chú ý đến. Bỗng nhiên cảm thấy màn này giống như trong “Pride & Prejudice”, tình cảnh phu nhân Bentley mang theo con gái tham gia yến hội tìm kiếm vị hôn phu trước đây.

Đương nhiên phu nhân Bentley và Đỗ Nhược cũng không phải hai người cùng cấp bậc.

Vũ hội Sa Long chính là phương tiện cho thấy các cô gái đã lớn có thể tiến vào vòng xã giao, tương lai chờ đợi một cuộc hôn nhân tầm cỡ lớn.

Thoạt nhìn, nó có chút cá nhân, có chút hương vị thị trường.

Vụ Nùng Nùng nhìn lại hôm nay, làm sao có thể quên cảm giác sảng khoái năm đó cô khẩn cấp muốn vào vòng xã giao như thế nào, làm Queen W.

Bởi vì cỗ xe ngựa này xa hoa tinh xảo, lại đặc biệt hợp với không khí, cái khí thế của Bentley khiến người ta bị áp bức.

Thời trang quý tộc dựa theo một nguyên tắc khủng khiếp, đó chính là sự thích hợp.

Ví như khi mặc tây trang Armani quý giá mới nhất đi leo núi, tuyệt không có người cho rằng anh ta thời thượng, chỉ cảm thấy anh ta thật ngốc nghếch.

Hôm nay, Ninh Mặc chuẩn bị rất hợp lý.

Đỗ Nhược dẫn Vụ Nùng Nùng, Vụ Nùng Nùng dẫn theo Đỗ Hiểu Đình, một hàng 3 người nổi bật có một không hai như giết chết bao nhiêu người. Vụ Nùng Nùng nghĩ, nếu đêm nay bạn nhảy của Tiểu Đình không xảy ra chuyện gì, đêm nay con nhỏ đó trở thành Queen D nhất định không thành vấn đề.

Đi theo Ninh Mặc luôn có thể đứng trên một đám người tấp nập.

Vụ Nùng Nùng nhớ lại lúc cô ở cùng Ninh Mặc hai năm, cũng là hai năm cực kỳ huy hoàng từ khi sinh ra.

Đi đến nơi nào cũng trở thành người con gái được người ta cực kỳ hâm mộ, cô có một gia thế hiển hách, có một vị hôn phu đẹp trai lịch lãm đến mức khiến cho cô gái 12 tuổi đến bà cô già 60 tuổi đều có thể động tâm.

Ninh Mặc có thể làm cô thể hiện được tất cả các điểm nổi bật.

Tuy cô không phải người trong làng giải trí, nhưng miễn là tiết mục giải trí gì, chẳng hạn như chương trình phỏng vấn hay trình diễn thời trang, đều có thể mời Vụ Nùng Nùng đến, nhất định doanh thu sẽ cao nhất lịch sử của chương trình đó.

Không chỉ có ở trong nước, cho dù là ở nước ngoài, kể cả tờ Vanity Fair nổi danh ở Pháp, Mĩ cũng phải nể mặt cô. Từ Gucci đến Hermes, một lần đến xem trình diễn, cô luôn được sắp xếp ngồi ở ghế hàng đầu.

Mỗi khi có một bộ sưu tập mới, nhiều nhà thiết kế nổi tiếng luôn muốn mời cô mặc lên người.

Giờ nhớ lại, Vụ Nùng Nùng cảm thấy hai năm kia thật sự không thực tế, chuyện như vậy cô nên sớm rõ, hoa trong gương trăng trong nước sẽ bao giờ có thực.

Đến nay Vụ Nùng Nùng còn nhớ rõ một chuyện.

Đó là lời mời của một nhà thiết kế nổi tiếng về thời trang áo cưới ở New York, cô nhận lời mời làm khách quý cho buổi trình diễn sang trọng đó.

Bóng tối bao trùm bốn phía, trên sân khấu chữ T, cô đứng giữa, người toả ra thứ ánh sáng chói loá của bạch kim, ở trước hàng vạn người nhẹ nhàng bước chân, dường như đang hướng tới con đường lên thiên đàng, sáng rọi bắn ra bốn phía.

Cô đứng trên sân khấu chữ T, đột nhiên Ninh Mặc bước lên sân khấu, nâng tay trái cô, hôn lên ngón áp út: “Anh không nghĩ sẽ để em cởi bộ váy cưới này ra.”

Bốn phía đều hoan hô: “Gả cho anh ta, gả cho anh ta, gả cho anh ta..”

Khung cảnh đó thật tuyệt vời, Vụ Nùng Nùng làm sao có thể cự tuyệt lời cầu hôn của Ninh Mặc.

Thật đáng tiếc, đây chỉ là những năm tháng tuổi trẻ bồng bột, cô đã lựa chọn lao vào phần mộ hôn nhân.

Ngày sau đó, cô tỉnh dậy, tự nhiên thấy hội hận, tự nhiên giận dỗi.

Nhưng lời hứa hẹn trong tình huống đó làm sao có thể thu hồi lại. Một ngàn lần cô không muốn, một vạn lần cô không tình nguyện, nhưng rốt cuộc đành phải thực hiện.

Ai có thể dự đoán được kết cục cuối cùng lại là như vậy.

 

Hết chương 21

 

———————————————————————-

Chương 22

 

Đỗ Nhược là người có tiếng trong vòng xã giao, vừa vào cửa liền được một đống người vây quanh, trong giọng nói đều mang theo “lời ngon tiếng ngọt”, nhưng tất cả lại kinh ngạc khi nhìn thấy Vụ nùng Nùng. Năm đó Vụ Nùng Nùng chính là người gây ra sóng gió, trong giới thượng lưu ở thành phố A ai lại không biết không hiểu, cái sự kiện thú vị to lớn đó cho đến nay vẫn còn người nhắc tới.

Vụ Nùng Nùng nếu có thể trở về, cũng đã chuẩn bị tâm lý tốt, khéo cười đáp lại những sự ngạc nhiên này. Những người mang tính trục lợi cá nhân nhìn thấy đều phải ngượng ngùng.

Cũng may phần tiết mục đầu tiên đã lên sân khấu, Vụ Nùng Nùng nhìn các cô gái mang nét trẻ trung xinh đẹp đến bức người đang đứng trên bậc thang, lại nghĩ đêm nay có bao nhiêu nữ nhân ngủ không yên.

Vòng luẩn quẩn này dù sao cũng mang theo sự danh vọng lớn lao không nhỏ, mỗi người con gái ở đây đều muốn kiếm cho mình một toà kim sơn, nhưng thật đáng tiếc người nhiều cháo thiếu, tài nguyên chất lượng tốt lại khan hiếm, mỗi năm lại sản sinh cô gái trẻ đẹp như vậy, cô cảm thấy có nguy cơ làm những người phụ nữ xung quanh càng tô phấn càng xấu, tâm càng ngày càng già.

Vụ Nùng Nùng nghĩ: xem ra cô phải cố gắng nhiều hơn.

Thời điểm MC xướng nói to: “Đỗ Hiếu Đình tiểu thư!” Đỗ Hiếu Đình mang trên người bộ váy công chúa thước tha đi đến giữa sân khấu, nhưng cùng lúc đi tới là người đàn ông khác chứ không phải Ninh Mặc.

Vụ Nùng Nùng có chút kinh ngạc, còn tưởng rằng, lấy sự yêu thương của Ninh Mặc đối với Đỗ Hiếu Đình để suy đoán, nhất định anh ta sẽ đáp ứng làm bạn nhảy của con nhỏ, nhưng người đi lên lại là Lô Túc.

Ở thế hệ của Lô Túc, anh ta cũng là một người nổi tiếng, thoạt nhìn vào, anh ta và Đỗ Hiếu Đình đi cùng nhau lại càng làm tăng thêm sức mạnh. Vụ Nùng Nùng không khỏi nghĩ, xem ra Ninh Mặc đã đem tương lai của Đỗ Hiếu Đình an bài quá tốt.

“Nùng Nùng.”

Vụ Nùng Nùng quay đầu định lên tiếng trả lời, ra là tiếng của Ngũ Hựu, Quý Hải ở bên cạnh anh ta nhìn Vụ Nùng Nùng gật gật đầu.

“Dạ dày em đã đỡ nhiều chưa?” Ngũ Hựu quan tâm hỏi.

“Tốt hơn nhiều, cảm ơn đã quan tâm.” Vụ Nùng Nùng cũng không muốn cùng Ngũ Hựu thân cận quá mức, bởi vì ánh mắt của Ngũ Hựu nhìn cô xem chừng quá mức nhiệt tình.

“Gần đây chúng tôi mới thu mua một bệnh viện chuyên chữa dạ dày, đã chữa khỏi cho nhiều người, em có muốn thử không?”

“Chỗ đó là nơi chuyên đốt tiền, thật sự tôi không dám đi.” Vụ Nùng Nùng nói toàn lời ngay ý thật, bệnh viện Nam Sơn thật sự là nơi chuyên chữa cho những người bệnh nặng, những người đó tiền tiêu không thiếu, ở đấy không chỉ đề cao chất lượng khám chữa bệnh,tiêu chí phục vụ vẫn là hàng đầu.

“Nơi nào nơi nào, tôi đang lo không tìm được người giúp tôi kiểm nghiệm thuốc, nếu em đồng ý, tôi sẽ để em một suất trị liệu, tự mình đưa thuốc phục vụ đến tận cửa, thế nào?”

Ngũ Hựu quá mức nhiệt tình, làm cho Vụ Nùng Nùng hận không thể nhượng bộ lui binh, Quý Hải đứng một bên, ánh mắt đã mang theo bao nhiêu ái muội.

“Khó mà làm được, bạn gái của anh nhiều thật.” Vụ Nùng Nùng bắt đầu chêm chọc cười nói.

“Tôi căn bản không có bạn gái.” Ngũ Hựu lời thề son sắt nói.

“Ai tin, anh á, Ngũ đại thiếu gia khi nào lại thiếu bạn gái, đổi bạn gái như thay quần áo, có bao giờ mặc được một bộ hoàn chỉnh đâu.” Hà Lệ Na mang theo lời nói chua lòm được dịp chen vào.

“Em đừng tin lời cô ấy, em hỏi Quý Hải, tôi đã thay đổi triệt để, nửa năm không hề có bạn gái.” Ánh mắt Ngũ Hựu cầu cứu về nhìn Quý Hải.

Quý Hải gật gật đầu: “Tên nhóc này thật sự đã thay đổi rồi, cái người này, trước kia nếu anh ta không có phụ nữ chắc chắn ngủ không yên.” Để có được những “tai tiếng” trong giới thượng lưu quả thật phải bỏ ra khá nhiều nỗ lực.

Ngũ Hựu trừng mắt liếc Quý Hải một cái, ý nói anh ta thật lắm mồm.

Vụ Nùng Nùng bị thái độ này của Ngũ Hựu bó chặt, cảm giác không thoải mái chút nào, đang lo lắng làm thế nào tránh đi, lại cảm thấy ánh đèn sáng lên trong không khí, có người đã bắt đầu vỗ tay, Vụ Nùng Nùng chú ý chạy nhanh đến trình diện.

Từ trong bóng tối một đôi nam nữ bước ra, người đàn ông đang nắm tay người phụ nữ đứng ở trung tâm sàn nhảy. Dáng người cao ngất mang đầy vẻ cao ngạo kia Vụ Nùng Nùng nhìn thấy biết ngay là Ninh Mặc, nhưng người phụ nữ đối diện anh ta thì lại rất xa lạ.

Nhưng người phụ nữ đó thật sự rất đặc biệt.

Người phụ nữ đó rất truyền thống, nhưng lại cực kỳ có cá tính, rất đàng hoàng, cánh môi dày kia quả thực đang dụ dỗ đàn ông đi tới cưỡng hôn, người phụ nữ như vậy, bản tính hoang dã mà phóng đãng. Nếu người ta có thể thưởng thức được vẻ đẹp này của cô ta, sẽ cảm thấy trên thế giới này cô ta là người phụ nữ xinh đẹp nhất, khác với những cô gái mang ngũ quan tinh xảo như chiếc bánh ngọt ngấy, đổi lại món canh cá bỗng nhiên trở nên thật ngon miệng.

Thực hiển nhiên Ninh Mặc là người có thể thưởng thức vẻ đẹp đó, bởi vì Vụ Nùng Nùng cảm thấy diện mạo của Ninh Mặc cũng thuộc cái loại này, nếu ai đó biết cách nhìn thì anh ta chính là người đàn ông vững vàng, sáng sủa nhất trên đời này.

Ninh Mặc đưa lưng về phía Vụ Nùng Nùng, vì thế Vụ Nùng Nùng chỉ có thể nhìn thấy người con gái kia đang cười tươi như hoa, như thế cũng đủ hiểu rõ cảm giác sung sướng của Ninh Mặc, theo đường cong lưng của anh ta, thậm chí có thể thấy anh ta đang cười. Vụ Nùng Nùng có chút ghen tỵ, cô nhớ rõ khoảnh khắc Ninh Mặc cười với mình, cho tới bây giờ anh ta không bao giờ thể hiện ý cười đoàng hoàng, tới bây giờ cũng chỉ là bề ngoài thì cười nhưng trong lòng thì khinh thường bỡn cợt.

“Helen thực sự là một mỹ nhân.” Quý Hải bỗng nhiên cảm thán một câu.

“Helen là ai?” Vụ Nùng Nùng biết rõ còn cố hỏi, cô ta đích thực chính là bạn nhảy của Ninh Mặc.

“Chính là người đang cùng Ninh Mặc khiêu vũ, cô ta là Pr Manager của Hằng Viễn.” Quý Hải tiếp tục giải thích.

Vụ Nùng Nùng vừa nghe thấy thế liền khẩn trương, để làm được Pr luôn luôn là những người có chỉ số thông minh cao, người phụ nữ này lại là tình địch của mình. Vụ Nùng Nùng thậm chí hoài nghi bản thân mình có phải giờ đây đang lấy gậy ông đập lưng ông, tìm biện pháp loại đi Giản Nhiễm rồi, lại mang tới một người lợi hại hơn.

“Không thể tưởng được Helen khiêu vũ lại đẹp như vậy, Ninh Mặc tìm được món bảo bối này ở đâu vậy chứ?” Vẻ mặt Quý Hải tán thưởng.

“Không biết Nùng Nùng tiểu thư có sẵn sàng cùng tôi khiêu vũ một bản không?” Ngũ Hựu đối Vụ nùng Nùng khom người, chuyển đến Vụ Nùng Nùng lời mời khiêu vũ.

Nếu là bình thường, Vụ Nùng Nùng chắc chắn trốn tránh không kịp, đây là người bạn thân của anh ta, nếu có quan hệ ái muội cũng không phải là hành vi sáng suốt.

Nhưng hôm nay lại khác, cũng nên cho người ta chút thể diện, lúc này nên ra tay, quyết không thể co rúm lại. Huống chi cô còn muốn giáo huấn con nhóc Tiểu Đình kia một chút, họ hàng gần nhưng là không thể bỏ qua được.

Vụ Nùng Nùng nhìn Ngũ hựu gật gật đầu, rụt rè vươn cánh tay không có đeo găng tay.

Thân hình Vụ Nùng Nùng cực kỳ tinh tế, những bước khiêu vũ dứt khoát lưu loát. Nhất là Waltz, thực không thể tưởng tượng được, một người mặc loại váy tầng tầng lớp lớp rậm rạp này mà lên nhảy, lại càng thêm như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, làn váy tung xoè ra đặc sắc, nhìn như một con bướm nhẹ nhàng.

Có một số người khi khiêu vũ luôn trở thành trung tâm chú ý ánh mắt mọi người, chỉ cần cô lên nhảy một lần, tất cả những người khác đều cam tâm tình nguyện lui xuống, chỉ cần nhìn cô khiêu vũ là tốt rồi, Vụ Nùng Nùng chính là loại người đó.

Một bên vốn nóng lòng muốn thử thái độ của con nhóc Tiểu Đình, ủ rũ buông thõng tay, có chút hối hận vì đã không học cô khiêu vũ.

Ninh Mặc đã sớm đứng qua một bên, khúc nhạc kết thúc, Helen là người đầu tiên đi đến vỗ tay, trong lòng Vụ nùng Nùng càng thêm không thoải mái vì phong độ của người phụ nữ này, có vẻ bản thân cô đã quá hẹp hòi.

Ninh Mặc nghiêng đầu nói với Helen điều gì đó, hai người lại nhìn nhau cười, sau đó cùng rời đi.

Vụ Nùng Nùng sau đó đứng sang một bên tránh Ngũ Hựu, một bên cùng Hà Lệ Na đấu khẩu, cũng không hề nhàn rỗi, nhưng ánh mắt vẫn duổi theo nhìn xem Ninh MẶc thật kỹ, không biết anh ta đã thầm thì với cô Helen kia những chuyện gì.

Nhưng toàn bộ buổi tối, ánh mắt Ninh Mặc chưa từng lướt qua người cô lấy một lần, trong lòng Vụ Nùng Nùng tràn đầy lo sợ, cảm thấy bản thân vẫn không thể tìm được điểm hoà nhập.

Buổi tối, Vụ Nùng Nùng ngồi cùng xe Đỗ Nhược về nhà, Ninh Mặc không biết đi đâu, Đỗ Nhược cười vỗ tay Vụ Nùng Nùng nói: “Nùng Nùng, các con nghỉ đi?”

Vụ Nùng Nùng gật gật đầu.

“Nghỉ dạy ở trường, cuộc sống sẽ rất buồn chán, con lại ở một mình, ta thật sự lo lắng không biết con có chăm sóc tốt bản thân mình không, không bằng ngày mai con chuyển đến nhà ta ở, có thêm một người, căn nhà càng thêm náo nhiệt, lễ mừng năm mới vốn nên náo nhiệt.” Đỗ Nhược nhìn bộ dáng muốn cự tuyệt của Vụ Nùng Nùng, nhanh nhảu nói: “Con không cần cự tuyêt, hai nhà chúng ta là bạn bè lâu năm, ta tuyệt đối không thể cho phép một đứa con gái ở bên ngoài một mình cô độc trong lễ mừng năm mới, quyết định vậy đi, ngày mai dì để Ninh Mặc đi đón con.”

Đỗ Nhược là thái hậu ở Ninh gia, cho tới bây giờ tất cả mọi chuyện đều do bà quyết định, Ninh Mặc và cha anh ta luôn luôn nghe theo ý của bà. Ninh gia có truyền thống luôn luôn nghe theo lời nói của phu nhân.

 

Hết chương 22

Advertisements

Cảm nhận ^^~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s